NHẤT TÂM NIỆM PHẬT - CẦU SANH TỊNH ĐỘ
Đăng Nhập

Quên mật khẩu

ĐẠI LỄ PHÓNG SANH CHÙA TỪ ÂN 2013
CHUA TU AN.gif
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
“Từ đây qua phương Tây quá mười muôn ức cõi Phật, có thế giới tên là Cực lạc, trong thế giới đó có Đức Phật hiệu là A Di Đà hiện nay đương nói pháp”.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Nguyện thứ 18: Lúc tôi thành Phật, thập phương chúng sanh, chí tâm tín mộ, muốn sanh về cõi nước tôi, nhẫn đến 10 niệm, nếu không được sanh, thời tôi không ở ngôi Chánh giác; trừ kẻ tạo tội ngũ nghịch, cùng hủy báng Chánh pháp.
Nguyện thứ 19: Lúc tôi thành Phật, thập phương chúng sanh phát Bồ đề tâm, tu các công đức, nguyện sanh về cõi nước tôi, đến lúc lâm chung, nếu tôi chẳng cùng đại chúng hiện thân trước người đó, thời tôi không ở ngôi Chánh giác.
Nguyện thứ 20: Lúc tôi thành Phật, thập phương chúng sanh nghe danh hiệu tôi, chuyên nhớ cõi nước tôi; và tu các công đức, chí tâm hồi hướng, muốn sanh về cõi nước tôi, nếu chẳng được toại nguyện, thời tôi không ở ngôi Chánh giác.
NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT
Nầy Vi-Đề-Hy, bất cứ chúng sanh nào chuyên tâm trì niệm danh hiệu Nam-mô A-Di-Đà Phật, dẫu chỉ một ngày cho tới bảy ngày, hoặc nhiều lần của bảy ngày, thì cảm ứng những năng lực tổng trì không thể nghĩ bàn.
NAM MÔ ĐẠI LỰC ĐẠI THẾ CHÍ BỒ TÁT
Nếu tâm của chúng sanh, nhớ Phật niệm Phật, hiện tiền hay tương lai, nhất định sẽ thấy được Phật, cách Phật không xa, không cần dùng phương pháp nào khác, thì tự tâm được khai ngộ, như người ướp hương, thì thân có mùi thơm, ấy gọi là Hương Quang Trang Nghiêm.
NAM MÔ ĐẠI HẠNH PHỔ HIỀN BỒ TÁT
Danh hiệu Phật chính là ba đời mười phương chư Phật, vì A-Di-Đà tức là Pháp-giới Tạng-thân, có lực dụng thu nhiếp và hiện Pháp thân của ba đời mười phương chư Phật.
NAM MÔ ĐẠI TRÍ VĂN THÙ SƯ LỢI BỒ TÁT
Về phương Tây của thế giới này, có Phật A Di Đà giáo chủ cõi Cực Lạc. Đức Thế Tôn đó nguyện lực không thể nghĩ bàn! Ngươi nên chuyên niệm danh hiệu của ngài nối tiếp không gián đoạn, thì khi mạng chung, quyết được vãng sanh, chẳng còn bị thối chuyển.

Mẹ ngồi niệm Phật

Go down

Mẹ ngồi niệm Phật

Bài gửi by Quảng Nghiêm on Thu 24 Nov 2011, 9:57 am

Mỗi độ xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi. Mỗi độ xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần… Bao nhiêu lần nghe hát bài này là bấy nhiêu lần con đã khóc.

Mẹ ơi! Có giấy bút nào con viết hết về tình cha mẹ. Tình thương của cha mẹ cao hơn núi, sâu hơn biển. Đôi vai gầy mẹ thức khuya dậy sớm, tần tảo gánh từng gánh trái cây ra chợ bán. Mẹ trèo từng cây xoài cao ngun ngút, để từ những gánh trái cây ấy, mẹ nuôi chúng con lớn lên thành người. Đã không biết bao lần chúng con làm mẹ buồn. Nhìn thấy các con trai hư hỏng, ngỗ nghịch mẹ chỉ ngồi niệm Phật cho mẹ đừng biết giận biết hờn. Nước mắt mẹ cứ trào ra. Hình ảnh đó không thể xóa nhòa trong con mẹ à. Mẹ của con chẳng bao giờ biết nói những lời hoa mỹ, chỉ xưng "tao" với "mày" mà thôi. Khi chúng con có vợ có chồng, mẹ vẫn thường đùa lẫy “bây giờ tao chết, không còn nghe tụi mày khóc kể”, “con sống với ai”, “có đôi có cặp hết rồi…”. Con ôm vai mẹ, lặng cười, mẹ ơi! Rồi mẹ lại mong chúng con đứa nào cũng có được cái nhà dù tốt hay xấu để che nắng che mưa. Nay chị em chúng con đều có nhà riêng, mẹ vui lắm phải không?

Con nhớ mỗi lần vào mùa đông hay có mưa gió, dự báo thời tiết báo bão sẽ vào Khánh Hòa. Mẹ nghe như vậy, mẹ nói với con “Bão không vào Khánh Hòa đâu, mày không thấy chùa Phật Trắng ở Nha Trang có ông Phật Trắng to lắm, đứng đó che chở cho mình à”. Mẹ của con luôn có niềm tin sâu vào đạo Phật như vậy đó. Mẹ đã dạy chúng con sống phải hiền hòa có vay phải có trả, mà trả có lãi nữa con à…! Mẹ chưa bao giờ giết con vật gì, mẹ đã ăn chay trường 11 năm và hàng ngày phát nguyện niệm 2000 câu Phật hiệu.

Mẹ ơi! Con không thể nào quên một kỷ niệm về mẹ. Con đã vô tình làm mẹ lo lắng. Con thấy mình thật bất hiếu. Đó là lần mẹ đi mổ mắt ở Sài Gòn về, lúc đó con đã 39 tuổi. Con về gội đầu cho mẹ, rồi lo mẹ ăn sáng. Mẹ nói mẹ buồn ngủ mẹ đi nằm. Nhà chỉ có mình con với mẹ. Con buồn quá để mẹ ngủ một mình, rồi lên nhà chú thím chơi. Mẹ thức dậy không thấy con đâu, chỉ nhìn thấy xe con dựng ngoài sân. Mẹ vội vã ra ngoài vườn, ra ngoài bầu, vô nhà vệ sinh tìm con. Con mải nói chuyện, 2 tiếng đồng hồ con mới về. Khi con về, mẹ giận con, nói giọng run run: “Tao tưởng mày bị hụt chân ở ngoài bầu rồi, tao tìm không thấy đâu hết!”. Con sợ quá chạy vô ôm mẹ, sợ mẹ lên huyết áp. Mẹ ơi! Con đã lớn rồi, sao con hụt chân chết ngoài bầu được. Mẹ ơi! Có phải con có lớn đến tuổi nào, nhưng với mẹ con mãi là con bé út của mẹ thôi. Con đã khóc vì thấy mình bất hiếu, nếu lúc đó mẹ có lên huyết áp, bị ép tim mà có chuyện gì, chắc là con không thể sống nổi mẹ ơi!

Mẹ ơi! Nay mẹ đã 91 tuổi, mẹ như ngọn đèn trước gió không biết tắt lúc nào. Con nguyện làm tất cả những gì có thể cho mẹ để những ngày còn lại của mẹ thật vui. Con đã từng ôm vai mẹ nói “Con yêu mẹ vô cùng!”. 46 năm qua con lớn trong vòng tay mẹ. Con là sự tiếp nối của ba mẹ. Nay con cũng đã làm mẹ, có 2 đứa con. Những ngày tháng con gái con học ở Sài Gòn, mỗi khi điện vô, con gái con nói chuyện không vui, không bắt máy, con trai con ham chơi, không lo học, tim con như có ngàn mũi kim châm. Làm mẹ rồi con thương mẹ nhiều hơn nữa. Nếu có kiếp sau con được làm người, con ước sao vẫn làm con của mẹ. Còn con, con ước nguyện các con mình sống sao cho có tình người thôi, phải không mẹ. Hai chữ “tình người” nhưng cũng có những đứa con một đời không làm được.

“Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”

Con cầu nguyện một ngày nào đó mẹ ra đi sẽ được đức Phật A-di-đà tiếp dẫn như lời mẹ đã nguyện ước.

Ngọc Tuyết

http://www.chuahoangphap.com.vn/news.php?auto=1&id=1365


_________________

TRONG CÁC PHƯƠNG TIỆN
LIỄU THOÁT SANH TỬ
NIỆM PHẬT ĐỆ NHẤT.
---0---
TRONG MUÔN HẠNH LÀNH
PHÓNG SANH ĐỆ NHẤT.

Tại gia Bồ Tát Giới - Nam mô A Di Đà Phật
avatar
Quảng Nghiêm
Admin

Leo
Dragon
Tổng số bài gửi : 1011
Join date : 19/05/2011
Age : 42
Đến từ : TPHCM

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết