NHẤT TÂM NIỆM PHẬT - CẦU SANH TỊNH ĐỘ
Đăng Nhập

Quên mật khẩu

ĐẠI LỄ PHÓNG SANH CHÙA TỪ ÂN 2013
CHUA TU AN.gif
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
“Từ đây qua phương Tây quá mười muôn ức cõi Phật, có thế giới tên là Cực lạc, trong thế giới đó có Đức Phật hiệu là A Di Đà hiện nay đương nói pháp”.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Nguyện thứ 18: Lúc tôi thành Phật, thập phương chúng sanh, chí tâm tín mộ, muốn sanh về cõi nước tôi, nhẫn đến 10 niệm, nếu không được sanh, thời tôi không ở ngôi Chánh giác; trừ kẻ tạo tội ngũ nghịch, cùng hủy báng Chánh pháp.
Nguyện thứ 19: Lúc tôi thành Phật, thập phương chúng sanh phát Bồ đề tâm, tu các công đức, nguyện sanh về cõi nước tôi, đến lúc lâm chung, nếu tôi chẳng cùng đại chúng hiện thân trước người đó, thời tôi không ở ngôi Chánh giác.
Nguyện thứ 20: Lúc tôi thành Phật, thập phương chúng sanh nghe danh hiệu tôi, chuyên nhớ cõi nước tôi; và tu các công đức, chí tâm hồi hướng, muốn sanh về cõi nước tôi, nếu chẳng được toại nguyện, thời tôi không ở ngôi Chánh giác.
NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT
Nầy Vi-Đề-Hy, bất cứ chúng sanh nào chuyên tâm trì niệm danh hiệu Nam-mô A-Di-Đà Phật, dẫu chỉ một ngày cho tới bảy ngày, hoặc nhiều lần của bảy ngày, thì cảm ứng những năng lực tổng trì không thể nghĩ bàn.
NAM MÔ ĐẠI LỰC ĐẠI THẾ CHÍ BỒ TÁT
Nếu tâm của chúng sanh, nhớ Phật niệm Phật, hiện tiền hay tương lai, nhất định sẽ thấy được Phật, cách Phật không xa, không cần dùng phương pháp nào khác, thì tự tâm được khai ngộ, như người ướp hương, thì thân có mùi thơm, ấy gọi là Hương Quang Trang Nghiêm.
NAM MÔ ĐẠI HẠNH PHỔ HIỀN BỒ TÁT
Danh hiệu Phật chính là ba đời mười phương chư Phật, vì A-Di-Đà tức là Pháp-giới Tạng-thân, có lực dụng thu nhiếp và hiện Pháp thân của ba đời mười phương chư Phật.
NAM MÔ ĐẠI TRÍ VĂN THÙ SƯ LỢI BỒ TÁT
Về phương Tây của thế giới này, có Phật A Di Đà giáo chủ cõi Cực Lạc. Đức Thế Tôn đó nguyện lực không thể nghĩ bàn! Ngươi nên chuyên niệm danh hiệu của ngài nối tiếp không gián đoạn, thì khi mạng chung, quyết được vãng sanh, chẳng còn bị thối chuyển.

TRỢ NIỆM!

Go down

TRỢ NIỆM!

Bài gửi by Quảng Nghiêm on Mon 06 Jun 2011, 10:11 am

TRỢ NIỆM
Viết bởi Thích Giải Hiền

A/ Trợ Niệm là gì ?

Trợ Niệm là dùng phương thức niệm Phật để giúp sức cho người. Do vậy trợ niệm không phải chỉ dành cho người chết mà những lúc chúng ta “cộng tu” cùng nhau niệm Phật cũng là trợ niệm.

Nếu gặp trường hợp người sắp chết lo sợ, đau đớn. nuối tiếc, bàng hoàng, không muốn chết, khủng hoảng với cái chết…thì phải làm sao? Lúc đó cần nói cho họ rõ “Sanh, lão, bịnh, tử là con đường mà ai cũng phải đi”, giới thiệu thế giới cực lạc Phương Tây cho họ biết, khuyến khích họ phát nguyện sanh về cảnh Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà, nhắc nhở họ trong lòng lúc nào cũng phải nhớ niệm Phật. Nếu họ sức lực quá yếu, không thể niệm Phật thì chỉ cho họ biết chỉ cần trong lòng khởi niềm tin có thế giới Cực Lạc và muốn sanh về cảnh giới đó chắc chắn sẽ được Phật tiếp dẫn sanh về cảnh giới Cực Lạc ở Phương Tây của Đức Phật A Di Đà.

Dùng phương thức này để khuyến dẫn cho người sắp chết là việc làm rất tốt, ngay cả với người thân của họ nếu nghe và hiểu được thì cũng sẽ giúp cho họ lòng không bối rối giữ được sự an định để lo lắng hữu sự cho người thân. Quan trọng là giúp người sắp mất không bị bấn loạn, nhẹ nhàng chọn hướng ra đi.

Trong thực tế cuộc sống hiện nay vì tổ chức Phật giáo chưa hình thành và phát triển được công tác trợ niệm tại các địa phương. Hơn nữa hàng ngũ người xuất gia trong Phật Giáo đặc biệt là ni giới không có người tình nguyện hoặc vì thiếu trình độ nên không làm việc các bệnh viện, các phòng cấp cứụ. Do vậy một số người theo đạo Phật nhưng lúc sắp chết đã được hàng xóm hay các nữ tu trong các bệnh viện kịp thời rửa tội để đến phút cuối cuộc đời họ đi về với Chúạ. Đây là một việc đáng buồn và đáng để cho Phật giáo chúng ta phải cần suy nghĩ nhiều về công tác trợ niệm của mình.

Tâm lý chung của mọi người là khi có người thân sắp chết đều rất muốn được nhiều người đến trợ niệm với thời gian dài. Muốn như vậy mỗi chúng ta phải phát tâm trợ niệm cho người khác. Có như thế mới không sanh tâm ích kỷ tự tư và nhờ vậy nhân quả mới tròn đầy, sống chết lưỡng lợi.

Trợ niệm chính là việc độ người. Vì thường khi muốn độ cho một người nào đó thì rất khó. Nhưng chính khi họ sắp chết là lúc dễ độ nhất. Thế nên trợ niệm chính là nhân duyên tốt nhất để độ người. Công đức của trợ niệm cũng rất lớn.

Ngoài việc tự mình tham gia trợ niệm ra, cần phải khuyến bảo người khác tham gia trợ niệm. Nhất là những gia đình đã được chúng ta trợ niệm, khuyến tấn họ tăng trưởng niềm tin, phát tâm đem lợi ích mà mình đã lãnh hội được trợ sức cho người khác, đem kinh nghiệm mà mình và người thân đã trải qua để chỉ dạy cho người khác. Được như vậy chính là người Phật tử biết sống vì lợi ích cho bản thân và cho tha nhân.

Thường khi thỉnh cầu trợ niệm mọi người điều mong được quí thầy, quí cô xuất gia đến hướng dẫn chúng trợ niệm. Nhưng trong cuộc sống vì nhân duyên, hoàn cảnh nên nhiều lúc cần trợ niệm nhưng không có những vị xuất gia thì cư sĩ tại gia vẫn dẫn chúng trợ niệm được. Phải xây dựng đội ngũ những người cư sĩ biết nghi thức để dẫn chúng trợ niệm khi không có mặt những vị xuất gia. Như vậy mới thúc đẩy việc trợ niệm phát triển được. Các vị cư sĩ tại gia có thể thay thế chư vị xuất gia gánh vác công tác trợ niệm khi cần thiết. Trợ niệm là việc độ chúng sanh cũng là việc hoằng pháp và hơn nữa cũng là hình thức tu tập. Cho nên cần phát triển việc trợ niệm để giúp cho càng nhiều người nghe hiểu và được lợi ích của Phật Pháp, làm cho mọi người đồng triêm lợi ích của việc trợ niệm.

B/ Khi trợ niệm cần tụng văn quy y

Lúc trợ niệm cho người sắp mất nếu do quý vị xuất gia dẫn chúng thì sẽ vì người sắp mất truyền tam qui cho họ nếu họ chưa được qui y hoặc sẽ trùng thuyết qui y cho người đã qui y. Người sắp mất thường trong trạng thái bỏ không được, đi không đành. bấn loạn lo âu …Nếu được nghe lại những điều đã phát nguyện qui y hay được truyền cho pháp qui y sẽ giúp họ phát sanh niềm tin mình đã là Phật tử, sẽ được chư Phật Bồ tát tiếp dẫn chỉ cần phát sanh tâm thức ấy sẽ được an lạc, tâm thức ổn định chắc được vãng sanh hạ phẩm hạ sanh ở thế giới Cực lạc phương Tâỵ. Đối với người mất đây là việc cứu giúp họ lớn hơn tất cả sự giúp đỡ nào khác. Còn đối với người trợ niềm chúng ta đây là công đức rất lớn.

Nếu khi trợ niệm vì điều kiện hoàn cảnh mà không có mặt các vị xuất gia thì các vị cư sĩ trong ban hộ niệm có thể tụng văn qui y cho người sắp mất được nghe. Nhưng phải biết các vị cư sĩ trong trường hợp này chỉ là tụng văn qui y mà không phải là đại diện cho Tam Bảo truyền pháp qui y cho người sắp mất.

Khi cư sĩ tại gia tụng văn qui y cho người sắp mất cần nhớ những qui định sau:

1/ Phải do người thân quyến trong gia đình chủ động xin thỉnh tụng văn qui y cho người thân của họ được nghe

2/ Khi tụng văn qui y cần phải đọc rõ “Tôi là ưu bà tắc Pháp danh.(hay ưu bà di pháp danh …) không đủ tư cách truyền pháp qui y cho người khác mà chỉ xin thay mặt chư tăng ni vì người tụng văn qui y mong rằng hương linh sẽ về Chùa để được chư tăng ni chính thức truyền pháp qui y cho”

3/ Mời người sắp mất (nếu họ còn có thể) hay gia quyến thay mặt cùng tụng. Tam tự qui y (mỗi lần lạy một lạy)

4/ Tiếp tục

Con tên….qui y Phật không đọa đia ngục (1 lạy)

Con tên….qui y Phật không đọa ngạ quỉ (1 lạy)

Con tên….qui y Tăng không đọa súc sanh (1 lạy)

5/ Tụng văn hồi hướng

Nguyện sanh tây Phương ….

Nguyện đem công đức này…..

C/ Thực Hiện Việc Trợ Niệm như thế nào?

1/ Dùng tín tâm, nguyện tâm để tham gia trợ niệm.

Thật ra giữa người đến trợ niệm và người được trợ niệm có mối liên hệ với nhau rất lớn. Nếu dùng tín tâm để tham gia trợ niệm thì người được trợ niệm sẽ được lợi ích. Vì bổn nguyện của đức Phật A Di Đà rất bình đẳng bất cứ ai muốn được sanh về cảnh giới Cực Lạc đều sẽ được Ngài phóng quang tiếp dẫn. Dù cho người đó lúc sống không tinh tấn tu học Phật pháp, không tu tập phát môn Tịnh độ chỉ cần người đó có thiện căn sâu dày thì khi họ sắp mất hay sau khi họ mất sẽ có người đến trợ niệm cho họ. Đây là do phước đức, nhân duyên nhiều đời của người đó chiêu cảm mà thành.

Nhiều người mê tín cho rằng không được đến nhà có tang hay ngày xấu không được đến nơi có tang. Đây không phải là chánh tín của người Phật tử/ Người Phật tử phải có quan niệm là đến trợ niệm, chính là chúng ta đến tiễn đưa một vị Bồ Tát trong hiện tại, một vị Phật ở tương lai về ao liên hoa ở thế giới Cực lạc để diện kiến Đức Phật A Di Đà cùng chư vị Bồ tát. Như vậy đến tiễn đưa họ là vinh dự cho chúng ta sao lại nghĩ sợ và không nên đi? Chúng ta cần làm cho mọi người nhận thức rõ điều này, đặc biệt là giúp cho những người mê tín từ bỏ được quan niệm sai lầm đáng tiếc của họ.

Thật ra, nếu khi mất không gặp được Phật Pháp, người chết rất đáng thương vì tâm lý tham sống sợ chết, nhưng không chết cũng không được, nên lúc sắp chết họ rất đau khổ, lại thêm không biết sau khi chết sẽ đi về đâu càng làm cho họ lo sợ hơn nữa. Lúc đó rất cần chúng ta trợ niệm cho họ, dùng Phật pháp khai thị cho họ, để họ biết có nơi chốn để họ được đi về đó là Thế Giới Cực Lạc, sẽ được Đức Phât A Di Đà dùng bổn thệ nguyện lực của ngài đến tiếp dẫn họ.

Điều cần chú ý là người mới tắt hơi dù thân xác của họ đã chết nhưng thần thức của họ vẫn chưa rời hẳn nên không được đụng chạm liền thân xác của họ, hay gây tiếng động lớn vì lúc ấy thần thức của họ vẫn còn chấp trước vào thân xác họ nên sẽ sanh tâm sân hận.

Công đức niệm Phật cho người mất được tạo ra bởi phước đức nhân duyên của người mất cộng với sự thành tâm, tín tâm và công phu tu tập của người trợ niệm . Nếu chúng ta trợ niệm số lần càng nhiều thì công đức tích lũy càng lớn vì cứ mỗi lần trợ niệm là mỗi lần chúng ta được tiển được một vị Bồ tát về thế giới Cực Lạc, nên công đức của chúng ta tự nhiên càng lúc càng sâu dày hơn. Tín tâm của chúng ta càng thêm kiên cố hơn. Và như thế mỗi lần trợ niệm cho người, chúng ta càng kiền thành, khẩn thiết hơn. Khi trợ niệm chúng ta niệm Phật và Quán tưởng Phật A Di Dà, Bồ Tát Quan Ấm, Bồ Tát Đại Thế Chí đến phóng quang, Ao Liên Trì mở bày trước mặt phải quán tưởng và có niềm tin như vậy thật là kiên định thì điềm lành sẽ phát sanh.

2/ Thực hành việc trợ niệm, chuyển việc tang ma thành công tác Phật Sự.

Trong Phật giáo, chúnh ta cần lấy việc quan tâm giúp đỡ người để giáo dục họ, lấy việc giáo dục để đạt mục đích quan tâm giúp đỡ mọi người trong xã hộị .hững khi gia đình có người bịnh, người sắp mất hay tang gia hữu sự là lúc người ta cần được sự quan tâm giúp đỡ nhất. Do vậy những ai phát tâm tham gia công tác trợ niệm là những người đã phát tâm Bồ tát làm việc Phật sự để quan tâm giúp đỡ và giáo dục mọi người trong xã hội, lúc cần thiết nên cần được khuyến khích và phát triển.

Trợ niệm là việc giúp người giúp mình. Khi nhà có người mất thường lo lắng, không biết phải làm sao? Chúng ta đến trợ niệm phải biết hướng dẫn họ chuyển việc tang ma thành Phật sự, giúp gia đình họ được an định, an toàn và ấm áp. Để họ biết được cần làm gì cho ích lợi và lo lắng tang lễ cho người thân. Nên trợ niệm là giúp đỡ người đạt được điều

“Tang lễ người chết

Không phải việc tang

Chẳng phải việc hỉ

Lại chính là việc

Trang nghiêm Phật Sự”

3/ Cần người không cần tiền.

Nhiều khi sau tang lễ của người thân rồi đem tiền tới chùa gọi là cúng tạ xong thì xem như hết việc. “Đường thầy thầy đi, đường tôi tôi đi” vì họ nghĩ chùa đến giúp họ trong tang lễ là để kiếm tiền nên sau lễ họ đem tiền đến trả là xem như rồi việc.

Thật ra mục đích của Đạo Phật trong công tác trợ niệm và tang lễ không phải vì tiền mà họ sẽ tạ lễ sau đó. Bởi vì nếu nhận tiền đó thì xem như chúng ta đã cắt đứt mất thiện căn của họ. Phải nhớ mục đích chính là trợ niệm giúp đỡ người sắp lâm chung và quan tâm giúp đỡ giáo dục gia đình người sắp chết. Cái mà chúng ta cần nếu có là cần người chứ không cần tiền.

Cần người nghĩa là gì? Nghĩa là sau khi cảm nhận được lợi ích cho người thân và gia đình rồi họ cần phát tâm tu tập, tham gia công tác Phật sự làm lợi ích cho người khác, cũng chính là họ bắt đầu biết bước đến con đường Bồ Tát Đạo.

Bởi vì biết tu tập và giúp người là công đức của tự mỗi người và cũng là hình thức báo ân, báo nghĩa hoàn thiện nhất. Đây là điều mà Đạo Phật cần và là mục đích muốn giáo dục cho mọi người trong xã hội.

4/ Lợi mình lợi người, công đức vô lượng.

Trợ niệm có 4 ý nghĩa là:

a/ Sự tương tự giữa người với người, gia đình với gia đình.

b/ Giúp người sắp chết ổn định thần thức, cùng với giúp họ niệm Phật làm cho thần thức của họ nhận biết việc niệm Phật, phát nguyện vãng sanh Tây Phương.

c/ Giúp cho gia đình thân nhân của người sắp chết an định thân tâm làm cho họ không quá đau thương, lo sợ. Do đó việc trợ niệm không những độ được người chết mà còn an ủi cả cho người sống nữa.

d/ Chính là việc tích tập công đức cho bản thân mình, để được vãng sanh “cửu phẩm cao thăng”, cũng như mua bảo hiểm trước cho bản thân vậy. Vì mỗi lần tham gia trợ niệm cũng chính là cơ duyên niệm Phật của bản thân mình, trợ niệm càng nhiều tức chính mình có cơ hội niệm Phật được nhiều. Trong kinh Địa tạng dạy “Cứ bảy phần công đức thì người mất được hưởng một phần, còn sáu phần là của người sống làm công đức đó”. Do vậy, tuy chúng ta trợ niệm cho người nhưng trong công đức niệm Phật đó có phần của chúng ta.

Thường ngày nếu quá bận rộn chúng ta có thể nhân cơ duyên niệm Phật trợ niệm cho người mà tích tập công sức cho bản thân mình. Hơn nữa chúng ta trợ niệm nhiều nghĩa là chúng ta đã đưa nhiều người về thế giới Cực Lạc nên khi chúng ta vãng sanh sẽ có nhiều Bồ tát đến làm bạn lữ với chúng ta.

5/ Đồng thời xây dựng quan niệm kiệm Phước.

Thông qua việc trợ niệm hướng dẫn gia đình họ nên tiết kiệm trong việc tổ chức tang lễ không nên lãng phí trong việc tổ chức chỉ vì mục đích “nổi đình nổi đám”. Vì làm như vậy sẽ tổn phước cho người chết lẫn gia đình.

Đối với quần áo của người chết nên chôn theo, hay thiêu tượng trưng. Số còn lại nên dùng để bố thí cho người nghèo để tạo phước cho người chết. Làm được việc này chính là tịnh hóa nhân tâm và xã hộị

D/ Những nhận thức khác.

1/ Đối với những người mất tâm phải rộng mở, lòng phải hiểu rõ để nương sức từ của Phật tiếp dẫn được vãng sanh.

Nhiều khi còn sống bận rộn lo toan không bao giờ nghĩ đến việc tu tập hay cái chết. Đến khi họ bị bịnh mới bắt đầu thấy lo sợ, khi sắp chết lại càng thấy hoảng sợ, bất an. Bởi vì không biết sau khi tắt hơi mình sẽ đi về đâu? Nên lúc ấy nếu có người đến niệm Phật trợ niệm không quan trọng số lượng nhiều ít, một mặt niệm Phật trợ niệm, mặt khác truyền Pháp qui y (hay tụng văn qui y) giúp họ lúc ấy trở thành người Phật tử, khuyến họ phát tâm cầu xin vãng sanh về Thế Giới Cực Lạc. Như vậy tâm họ lúc ấy sẽ không hoảng hốt lo âu mà còn sanh khởi niệm an ổn, hy vọng bởi vì họ đã biết rõ được phương hướng và nơi chốn mà họ sẽ đi về, đây là mục đích quan trọng của việc trợ niệm cho người.

Chúng ta trợ niệm cho người, họ nhất định sẽ được vãng sanh về Thế Giới Cực Lạc không? Không hẳn đều này sẽ vãng sanh về Thế Giới Cực Lạc. Chúng ta chỉ thừa Phật nguyện lực, cần Phật, Bồ Tát Từ Bi tiếp dẫn. Một số người khi còn sống không biết niệm Phật là gì, không biết Phật Pháp là gì nên càng không biết lợi ích của việc vãng sanh nhưng do chúng ta trợ niệm cho họ, giúp họ sau sau khi nghe được danh hiệu Phật bèn phát sanh sự cảm ứng, nếu người thần trí minh mẫn sẽ phát nguyện cầu sanh Tây Phương. Với người thần thức hôn mê nhờ sự trợ duyên, trợ niệm của chúng ta nêú không sanh được Thế Giới Cực Lạc họ cũng được sanh về cõi trời. Phần lớn được sanh về cõi trời Đao Lợi hoặc nội viện Cung Trời Đâu Xuất của Bồ Tát Di Lặc. Nhưng muốn được sanh vào nội viện Cung Trời Đâu Xuất phải những người lúc sanh tiền đã có căn bản tu tập và niềm tin tín ngưỡng về Phật pháp. Còn nếu được sanh cõi người nhất định sẽ sanh vào nhà tôn quí mà không thể bị đọa vào tam đồ ác đạo được.

Do đây, chúng ta biết được công đức niệm Phật hồi hướng rất có ích lợi đối với người chết. Trong kinh Địa tạng đã nói rõ, nếu người thân vì người chết làm những Phật sự, Bố thí, thiết trai, cúng dường, niệm danh hiệu Bồ tát Địa Tạng hoặc tụng kinh Địa Tạng thì người chết lẫn người sống đều được ích lợi lớn. Trong kinh Vô Lượng Thọ cũng nói “Nhược hữu chúng sanh trụ đại thừa giả, hướng Vô Lượng Thọ, nãi chí thập niệm, nguyện sanh kỳ quốc, văn thậm thâm pháp, tức sanh tín giải, nải chí hoặch đắc, nhất niệm tịnh tâm, phát nhất niệm tâm, niệm ư bỉ Phật, thử nhân lâm mạng chung thời, như tại mộng trung, kiến A Di Đà Phật, định sanh bỉ quốc, đắc bất thối chuyển, vô thượng Bồ đề”.

2/ Đối với thân quyền của người chết được ấm lòng và gieo trồng thiện căn.

Trợ niệm cũng rất có lợi ích với thân quyến của người chết. Trong gia đình của người chết có thể đều là Phật tử nhưng cũng có trường hợp chỉ có một số hoặc mỗi một người là Phật tử thôi, còn đa phần đều chưa qui y hay chưa từng gần gũi Phật pháp nhưng nếu họ không từ chối tiếp nhận sự trợ niệm của chúng ta thì tâm linh của họ sẽ được an định.

Nói chung gia đình nào cũng thế khi gặp biến cố người thân của mình đột ngột ra đi mà không khỏi thương tiếc, lo âu không biết làm gì. Khi đó chúng ta một mặt trợ niệm cho người chết, mặt khác phải hướng dẫn cho thân quyến cùng niệm Phật trợ niệm giúp đỡ họ ổn định tâm mình. Đồng thời dùng nghi thức Phật giáo để hướng dẫn gia quyến lo hậu sự cho người chết. Đây là sự quan tâm giúp đỡ rất cần thiết đối với thân quyến của người chết. Không những làm cho họ cảm nhận được tình người ấm áp, mà còn giúp họ hiểu được lợi ích của Phật giáo, hướng họ thân cận với Tam Bảo, khi nhân duyên thuần thục họ cũng sẽ trở thành những người Phật tử chánh tín.

Trợ niệm không những có ích lợi cho người chết và thân quyến mà còn có ích lợi cho chính những người tham gia trợ niệm, là công đức lớn của những người trợ niệm vì trong kinh Địa Tạng đã dạy bảy phần công đức người chết được một, còn sáu phần là công đức của người thực hiện. Hơn nữa cứ mỗi lần chúng ta trợ niệm là thêm một lần có cơ hội được niệm Phật, thêm cơ duyên tăng trưởng bạn hữu. Bạn hữu ở đây không phải chỉ cho bạn lữ đồng tu trong cuộc sống hiện tại mà còn cho hết thảy bạn sen thiện hữu tri thức ở Thế Giới Cực Lạc.

3/ Đối với người tham gia trợ niệm được cơ hội niệm Phật, gieo trồng thiện duyên độ người.

Chúng ta biết rằng một lần trợ niệm chúng ta có thể giúp người chết được vãng sanh, giúp thân quyến của họ tăng trưởng niềm tin đối với Phật Pháp nên trợ niệm là nhân duyên để “rộng kết thiện duyên”.

Do đó, trợ niệm càng nhiều thì cơ hội niệm Phật càng nhiều, thiện duyên gieo trồng càng lớn. Không chỉ là tích lũy công đức niệm Phật cho bản thân mà còn được công đức độ người và “ rộng kết thiện duyên” Công đức niệm Phật có thể cảm ứng ngay trong hiện tại như gia đình an vui, con cái hiếu thảo, sự nghiệp thuận lợi, thân thể khỏe mạnh và nhân phẩm nâng cao.

4/ Đối với người Phật tử, xem việc trợ niệm là trang nghiêm Phật sự, vô lượng phước điền công đức.

Nhiều người mê tín hay theo tập tục sợ đến nơi có tang chế sẽ đem sự xui xẻo về nhà, hay đi trợ niệm về bị bịnh vì phạm điều cấm kỵ…là người học Phật phải hiểu việc tang ma cũng chính là việc Phật sự bởi vì trợ niệm là việc đưa tiễn người về thế giới Cực Lạc. Người chết được trợ niệm sẽ không bị đọa vào ác đạo tam đồ. Đối với thân quyến nhờ được trợ niệm và cùng tham gia trợ niệm mà không khí đau buồn của tang chế sẽ được thay đổi, nhiều điềm lành đến với bản thân người quá cố và gia đình nên phải biết điều do công năng trợ niệm mà nên. Do vậy việc tang chẳng phải là việc buồn mà là việc trang nghiêm Phật sự vây.

Thích Giải Hiền


http://daitangkinhvietnam.org/tong-phai-phat-giao/tinh-do-tong/7464-tro-niem.html


Được sửa bởi Quảng Nghiêm ngày Wed 05 Oct 2011, 2:58 pm; sửa lần 3.

_________________

TRONG CÁC PHƯƠNG TIỆN
LIỄU THOÁT SANH TỬ
NIỆM PHẬT ĐỆ NHẤT.
---0---
TRONG MUÔN HẠNH LÀNH
PHÓNG SANH ĐỆ NHẤT.

Tại gia Bồ Tát Giới - Nam mô A Di Đà Phật
avatar
Quảng Nghiêm
Admin

Leo
Dragon
Tổng số bài gửi : 1011
Join date : 19/05/2011
Age : 41
Đến từ : TPHCM

Về Đầu Trang Go down

Re: TRỢ NIỆM!

Bài gửi by Quảng Nghiêm on Wed 05 Oct 2011, 8:14 pm

Trợ Niệm Lúc Lâm Chung

Phàm người lúc lâm chung tứ đại chia lìa, mọi nỗi khổ dồn dập, nếu chẳng phải là người đã chứng tam muội từ lâu ắt chẳng dễ gì tự chủ. Huống hồ quyến thuộc chẳng hiểu lợi hại, thường dùng tình cảm thế gian phá hoại chánh niệm, sắp thành công lại bị thất bại. Khổ thay! Ðau thay! Nếu trong khi ấy, được người khác khai thị, hướng dẫn trợ niệm, dẫu là người bình sinh chưa từng niệm Phật cũng dễ sanh lòng tin. Tai nghe Phật hiệu, tâm duyên Phật cảnh, nhất tâm chánh niệm liền có thể cảm được Phật tiếp dẫn vãng sanh Tây Phương. Phải đặc biệt chú ý lúc quan trọng tối khẩn yếu này! Ở đây, tôi trích lục các pháp yếu lo liệu việc lâm chung của các cổ đức và nghi thức trợ niệm, khuyên mọi người hãy tuân theo ngõ hầu được vãng sanh.

1. Trích lục bài Lâm Chung Chánh Niệm Vãng Sanh của đại sư Thiện Ðạo

Phàm người lâm chung muốn vãng sanh Tịnh Ðộ thì chẳng được sợ chết, thường nghĩ thân này lắm khổ, ác nghiệp bất tịnh bao thứ vấn vương. Nếu thoát được thân dơ bẩn này, siêu sanh Tịnh Ðộ, hưởng vô lượng vui, thoát khổ sanh tử thì thật là điều vừa ý, như cởi cái áo rách đổi lấy y phục quý báu. Hãy nên buông thân tâm xuống, đừng sanh lòng luyến tiếc!

Hễ khi nào bị bệnh liền nghĩ đến vô thường, một lòng đợi chết, lại dặn dò người nhà và người chăm sóc mình: bất cứ khi nào đến trước mình đều vì mình niệm Phật, chẳng được nói những chuyện tạp nhạp trước mắt hay chuyện lớn nhỏ trong nhà, cũng đừng dùng lời nhỏ nhẹ an ủi, cầu chúc an lạc. Ðó đều là những lời hoa hòe vô ích!

Nếu bịnh nặng sắp chết, thân thuộc chẳng được nhỏ lệ khóc lóc và phát ra tiếng than thở, áo não, hoặc loạn tâm thần khiến người bịnh bị mất chánh niệm. Chỉ nên đồng thanh niệm Phật để giúp người ấy vãng sanh. Ðợi đến lúc người ấy tắt thở lâu rồi mới nên buồn khóc. Hễ có chút mảy may tâm luyến tiếc thế gian sẽ thành trở ngại, chẳng được giải thoát. Nếu có người hiểu rõ pháp môn Tịnh Ðộ lui tới khuyến khích thì thật là may mắn lắm! Nếu làm đúng như lời dạy này sẽ quyết định siêu sanh.

Lúc đầu, dùng thuốc men chẳng trở ngại gì, nhưng nếu sát hại sanh mạng loài vật làm thuốc để chữa lành bệnh hay cúng tế quỷ thần cầu phước thì chỉ tăng tội nghiệp, ngược lại bị tổn mạng nữa! Tăng, tục, nam, nữ, người chưa niệm Phật dùng đến pháp này đều được vãng sanh. Chuyện lớn sống chết, cả nhà phải dốc sức mới được. Một niệm lầm lạc muôn kiếp thọ khổ, ai chịu thế cho? Hãy suy xét lấy!

2. Trích lục Lâm Chung Tam Nghi Tứ Quan của ngài Từ Chiếu Tông Chủ

“Tam nghi” là:

a. Một là nghi mình lúc sống nghiệp nặng, thời gian tu hành ít ỏi, sợ chẳng được vãng sanh.

b. Hai là nghi tâm nguyện chưa trọn, tham - sân - si chưa dứt, e chẳng được vãng sanh.

c. Ba là nghi mình tuy niệm Phật, lúc lâm chung Phật chẳng đến đón tiếp.

Có ba điều nghi này thì nhân nghi thành chướng, đánh mất chánh niệm, chẳng được vãng sanh. Vì vậy, người niệm Phật cần phải tin chắc chắn, hiểu rõ ý chỉ kinh Phật, đừng sanh lòng ngờ. Kinh dạy: “Niệm A Di Ðà Phật một tiếng diệt được trọng tội trong tám mươi ức kiếp sanh tử”. Thượng thì nhất tâm bất loạn, hạ thì mười niệm thành công, nối bước lên chín phẩm sen, giã từ ngũ trược. Nếu có thể tâm tâm bất muội, niệm niệm vô sai thì nghi tình vĩnh viễn đoạn tuyệt, quyết định vãng sanh vậy! Nay dùng ba thuyết để phá tan tam nghi:

a. Một là nghiệp vốn hư vọng; tâm tịnh nghiệp liền thành không,

b. Hai là tình như mộng huyễn, tỉnh dậy nào có nữa, tự chịu ngưng khởi động tình tưởng thì tham sân si vĩnh viễn đoạn mất.

c. Ba là công chuyên niệm thiết thì tự tâm Phật hiện, đều chẳng phải nghi nữa!

“Tứ quan” (bốn ải) là:

a. Phàm phu tuy có tín tâm niệm Phật nhưng hoặc là do túc nghiệp chướng trọng, lẽ ra phải đọa địa ngục, nhưng nhờ Phật lực nên đổi nặng thành nhẹ. Nếu nhân lúc bệnh khổ, thân tâm hối hận, chân thành quy hướng nơi Phật thì sẽ sanh Tịnh Ðộ. Kẻ vô trí chẳng hiểu điều này cứ bảo: “Do tôi nay niệm Phật nên bị bệnh khổ”, trở lại phỉ báng Di Ðà. Do một niệm ác tâm ấy vào ngay địa ngục. Ðó là một ải.

b. Tuy trì giới niệm Phật nhưng miệng bàn Tịnh Ðộ, tâm lại luyến tiếc Sa Bà, chẳng trọng thiện căn xuất thế, chỉ cầu lợi ích tục duyên, đến khi lâm chung mắc bệnh, sợ chết tham sống, tin quàng đồng cốt, giết chóc sanh mạng, van vái quỷ thần. Bởi tâm tà ấy, không Phật nào dắt dìu, trôi lạc tam đồ. Ðấy là hai ải.

c. Hoặc do uống thuốc, hoặc do bị khuyên lơn, cưỡng bức bèn phá giới ăn mặn, vùi lấp thiện căn. Lâm chung tự đến trước Diêm Vương, bị Vương phán tội. Ấy là ba ải.

d. Lâm chung khư khư nghĩ đến gia tài, mến tiếc quyến thuộc, tâm không bỏ được, mất cả chánh niệm, đến nỗi đọa vào đường quỷ, hoặc làm rắn, chó để giữ của cho gia đình giống hệt như lúc còn sống. Ấy là bốn ải.

Vì thế, quan Ðề Hình họ Dương nói: “Ái chẳng nặng, chẳng sanh Sa Bà; niệm bất nhất, bất sanh Tịnh Ðộ”. Người tu Tịnh Nghiệp nên chọn thật, bỏ hư, nghĩ chuyên, tưởng lặng, niệm niệm Di Ðà, buông bỏ toàn thân, chỉ giữ chắc một niệm này thì mới có thể phá nát bốn ải, thì đài sen Tịnh Ðộ mới chẳng xa vời vợi vậy!

3. Trích lục Lâm Chung Cảnh Sách của đại sư Ưu Ðàm

Phàm người niệm Phật muốn sanh Tịnh Ðộ thì nên thường nghĩ thế gian hết thảy vô thường, đã thành ắt phải hoại, có sanh ắt có tử. Nếu chẳng được nghe Phật pháp thì xả thân, thọ thân, luân hồi ba cõi, tứ sanh, lục đạo, không ngày giải thoát. Nay ta hữu duyên được nghe chánh pháp, được tu Tịnh nghiệp, chỉ nghĩ đến Phật, bỏ báo thân này sẽ sanh Tịnh Ðộ, vào trong thai sen hưởng các khoái lạc, vĩnh viễn thoát sanh tử, Bồ Ðề bất thối. Ðấy chính là việc làm bình sinh của bậc đại trượng phu.

Vừa mới nhuốm bệnh cứ vẫn tinh tấn, lặng trong thân tâm, chớ sanh lo ngờ. Phải nên ngồi ngay ngắn hướng về Tây, chuyên tưởng A Di Ðà Phật và Quán Thế Âm, Ðại Thế Chí Bồ Tát và vô số hóa Phật hiện ra trước mặt, nhất tâm niệm Phật, tiếng tiếng chẳng dứt. Ðối với hết thảy sự việc thế gian chẳng được nghĩ nhớ tham luyến. Nếu như tâm niệm khởi lên, hãy gấp niệm Phật hiệu. Trong mỗi niệm trừ diệt tội chướng.

Nếu bệnh nhân hôn mê chẳng thể tự niệm thì người trông bệnh hãy nên phương tiện nhắc nhở, khuyên dụ. Dụng tâm như thế giúp cho người ấy đến hết mạng vẫn chỉ có một niệm này, quyết định vãng sanh Tịnh Ðộ. Nếu mạng chưa hết thì liền được an ninh; chớ vọng khởi tâm lưu luyến. Hễ còn sống sẽ tự sống; còn phải chết sẽ chết, chỉ lo việc vãng sanh, cần chi lo ngờ?

4. Trích lục bài Nhân Sanh Chi Tối Hậu của đại sư Hoằng Nhất

Bệnh chưa đến lúc trầm trọng thì có thể dùng thuốc, nhưng phải tinh tấn niệm Phật, đừng mơ tưởng uống thuốc sẽ lành bệnh. Ðến lúc bệnh nặng, có thể chẳng uống thuốc nữa. Ngay khi đó, hết thảy việc nhà và tự thân đều buông bỏ hết, dốc lòng niệm Phật, nhất tâm cầu sanh Tây Phương. Nếu làm được như vậy thì nếu như thọ mạng đã hết sẽ quyết định vãng sanh; còn như thọ mạng chưa tận, bệnh sẽ đổi thành chóng lành vì tâm chuyên thành diệt trừ được ác nghiệp túc thế.

Nếu bị đau đớn quá đỗi chớ nên kinh hoàng vì sự bệnh khổ ấy chính là do nghiệp chướng túc thế hoặc là nỗi khổ tam đồ ác đạo trong mai sau sẽ chóng được trả hết vì nay ta đã chịu nỗi khổ nhẹ. Nếu thần thức vẫn còn tỉnh táo, hãy nên thỉnh thiện tri thức vì người đó thuyết pháp, tận lực an ủi, nêu lên những điều lành người bệnh đã làm trong đời này, mỗi mỗi điều đều khen ngợi tường tận khiến kẻ ấy tâm sanh hoan hỷ, không còn lo ngờ, tự biết mình sau khi mạng chung sẽ nương vào thiện nghiệp ấy quyết định sanh về Tây.

Lúc khỏe mạnh nên viết sẵn di chúc, giao cho người khác giữ kỹ. Lúc lâm chung chớ có vặn hỏi di chúc, cũng đừng nói chuyện lung tung, e tình cảm bị chao động, tham luyến thế gian, trở ngại việc vãng sanh! Dù nằm hay ngồi đều cứ tùy ý. Nếu biết người bệnh khí lực suy nhược cứ để nằm. Lẽ ra nên để nằm bên hông phải, mặt hướng về Tây, nhưng nếu người bệnh đau khổ quá, cứ để mặc họ tự nhiên, đừng có miễn cưỡng. Nếu người bệnh đòi tắm rửa, thay áo thì mới thuận theo ý nguyện mà thi hành; nếu không thì đừng cưỡng làm để người ấy khỏi bị đau đớn quá đỗi, phá hoại chánh niệm, chẳng thể vãng sanh. Lúc đại chúng trợ niệm nên thỉnh tượng “A Di Ðà Phật tiếp dẫn” thờ trong phòng ngủ của bệnh nhân để người ấy nhìn ngắm.

Theo kinh nghiệm của tôi, người bệnh thần kinh suy nhược, lúc bệnh rất sợ nghe tiếng khánh và tiếng mõ nhỏ vì tiếng của chúng sắc nhọn gây căng thẳng thần kinh khiến tâm thần đâm ra chẳng ổn, chỉ có cách vận dụng âm thanh trợ niệm là ổn thỏa nhất. Hoặc là đổi sang dùng chuông khánh lớn, mõ lớn vì tiếng của chúng vang xa, trang nghiêm, dễ khởi lên ý niệm cung kính. Niệm sáu chữ hoặc bốn chữ, niệm gấp hoặc thong thả đều nên hỏi trước người bệnh, thuận theo người bệnh lúc thường quen tu và ưa thích như thế nào mà thử làm coi. Nếu chưa thích hợp sẽ tùy thời cải biến, muôn phần đừng cố chấp!

Trước và sau lúc lâm chung, người trong nhà vạn phần chẳng được khóc lóc, nên tận lực trợ niệm thì kẻ mất mới được ích lợi. Nếu muốn khóc thì nên chờ đến sau khi người chết đã mất tám tiếng rồi mới khóc. Mạng chung, niệm Phật xong nên khóa cửa phòng lại để ngừa người khác không biết, cứ đụng chạm người chết. Sau tám tiếng đồng hồ mới nên tắm rửa, thay áo. Nếu khớp chân tay đã cứng chẳng thể chuyển động được thì nên dùng nước nóng thấm đắp, dùng vải nhúng nước nóng bao quanh khủy tay, khớp chân, chẳng lâu sau chúng sẽ hoạt động được như khi còn sống. Áo liệm nên dùng đồ cũ, áo mới đem thí cho người khác để người chết được phước. Chẳng nên dùng quan tài gỗ tốt, đắp mộ to, làm vậy bất lợi cho người chết.

Trong bốn mươi chín ngày thỉnh Tăng siêu tiến vong linh, lấy niệm Phật làm chính. Còn như các pháp sự như tụng kinh, bái sám, Diệm Khẩu, Thủy Lục v.v… tuy có công đức chẳng thể nghĩ bàn, nhưng hiện nay Tăng chúng mắt lướt nhìn kinh văn, tụng niệm hời hợt cho xong, hiếm khi có lợi ích thật sự. Trong bộ Văn Sao của Ấn Quang đại sư, ngài đã nhiều lượt răn cấm! Nếu chuyên niệm Phật thì ai cũng niệm được cả, rất là thiết thực, đạt được đại lợi. Gia tộc cũng nên niệm theo, nhưng đàn bà nên ở trong phòng mình hoặc khuất sau bức màn để khỏi bị đàm tiếu. Ðãi cơm người đến viếng nên dùng đồ chay, vạn phần chẳng được dùng đồ mặn đến nỗi phải sát sanh hại mạng, bất lợi cho vong nhân. Lúc đưa đám chớ có phô trương khiến vong giả mất phước. Sau bốn mươi chín ngày cũng thường nên truy tiến để tận dạ hiếu kính.

Lúc lâm chung là lúc tối hậu của đời người, nếu chưa sắp sẵn tư lương vãng sanh cho ổn thỏa ắt sẽ chân tay hoảng loạn, ác nghiệp nhiều đời cùng lúc hiện tiền, giải thoát sao được? Tuy cậy vào người khác trợ niệm, các việc đúng như pháp, cũng cần phải tự mình thường ngày tu trì thì lúc lâm chung mới được tự tại. Hãy sớm tu trì sẵn mới tốt!

5. Trích lục nghi tiết dành cho việc Trợ Niệm Lúc Lâm Chung

Tượng Phật tiếp dẫn hướng mặt về phía Ðông, toàn thể đại chúng ngồi hai bên bàn Phật, một người trong gia thuộc thay mặt hành nhân thắp hương lễ bái. Hành nhân mặt hướng về Tây, nằm hay ngồi đều được, chắp tay nghe niệm theo, niệm ra tiếng hay niệm thầm đều được.

Thứ nhất là tổng niệm: chiếu theo những chương trước bàn về nghi thức công khóa sớm tối để niệm tụng đôi ba lượt.

Hai là phân ban niệm: Ban đầu tiên niệm từ kệ tán Phật, nhưng sau khi đổi ban, chỉ niệm một câu Phật hiệu.

Ba là lúc ngưng niệm cuối cùng, tức là lúc hành nhân đã không còn hơi nóng, toàn thể đại chúng cùng niệm Phật hiệu, ba danh hiệu Bồ Tát và Kệ Hồi Hướng xong, niệm thêm:

Công đức trợ niệm hạnh thù thắng

Vô biên phước quý đều hồi hướng

Nguyện khắp chúng sanh đang chìm đắm

Mau sanh cõi Phật Vô Lượng Quang.

Thập phương tam thế hết thảy Phật, hết thảy Bồ Tát Ma Ha Tát, Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật.

Nhận định:

Ấn Quang đại sư nói: “Ðây là nghi thức dành cho lúc chưa lâm chung, nếu là lúc lâm chung thì chỉ khởi kệ tán Phật, rồi niệm tiếp Phật hiệu”. Nhưng hành nhân niệm Phật công phu sâu cạn chẳng đồng, khó lòng biết trước lúc nào sẽ đi. Nếu bị bệnh nặng trong một thời gian dài, thỉnh người trợ niệm thì khó lòng duy trì được lâu. Còn đợi lúc lâm chung mới thỉnh người trợ niệm thì sợ đã mê man. Vả lại nhà nhỏ hoặc nằm trong bệnh viện chẳng tiện trợ niệm, hoặc sống ở làng quê, ít người niệm Phật, gia thuộc trợ niệm hoặc ít có hoặc chẳng có ai, nhân duyên trợ niệm khó bề gặp gỡ. Nếu dùng máy niệm Phật hoặc băng niệm Phật xem ra tiện hơn, vì có thể niệm suốt ngày đêm, chẳng lo bị gián đoạn, đã giữ được lâu, lại ít tốn sức. Nếu lúc chẳng có bạn lành trợ niệm thì băng niệm Phật chính là bạn lành trợ niệm chẳng khác gì tăng, tục trợ niệm vậy.

Nếu gặp khi bệnh nặng thì nên thường diễn tập cách trợ niệm vãng sanh trước giường để khi lâm chung khỏi bị hoảng loạn. Xin hãy đề xướng rộng rãi, thực hành phổ biến thì thật là phương tiện tối thắng trong các phương tiện thành tựu sự vãng sanh cho hành nhân. Như lần lượt đề xướng, dạy bảo lẫn nhau khiến khắp thiên hạ đều biết được lợi ích này, ai nấy làm theo thì tất cả hành nhân đều được thần siêu cõi Tịnh, vĩnh viễn thoát khỏi biển khổ. Ấy là công đức chỉ Phật biết nổi!


Trích: Niệm Phật Pháp Yếu
Tịnh nghiệp đệ tử Dịch Viên Mao Lăng Vân cung kính kết tập
Việt dịch: Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa


Nguồn: http://www.tangthuphathoc.net/khaithi/05-troniemluclamchung.htm

_________________

TRONG CÁC PHƯƠNG TIỆN
LIỄU THOÁT SANH TỬ
NIỆM PHẬT ĐỆ NHẤT.
---0---
TRONG MUÔN HẠNH LÀNH
PHÓNG SANH ĐỆ NHẤT.

Tại gia Bồ Tát Giới - Nam mô A Di Đà Phật
avatar
Quảng Nghiêm
Admin

Leo
Dragon
Tổng số bài gửi : 1011
Join date : 19/05/2011
Age : 41
Đến từ : TPHCM

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết